Cấm Đoán Ngọt Ngào
Chapter 1 — Cấm Đoán Ngọt Ngào
Tiếng chuông gió leng keng từ quán cà phê nhỏ ven hồ Gươm không thể xoa dịu trái tim đang gào thét trong lồng ngực Tú. Hôm nay là ngày cưới của anh trai cô, Đức, với người con gái mà cả gia đình hết mực yêu quý, Thảo. Nhưng Tú biết, sâu thẳm trong trái tim mình, cô không hề muốn ngày này đến.
Cô nhấp một ngụm cà phê đắng ngắt, vị đắng lan tỏa khắp khoang miệng, giống như cái vị mà cô đang cảm thấy trong lòng. Nhìn ra mặt hồ Gươm phẳng lặng, Tú nhớ lại cái đêm định mệnh cách đây ba tháng. Đêm đó, sau một trận cãi vã gay gắt với Thảo, Đức đã tìm đến cô. Anh trai cô, người luôn mạnh mẽ và kiên định, đêm đó lại yếu đuối và cần một bờ vai để dựa vào. Và Tú đã ở đó, lặng lẽ lắng nghe, an ủi, và rồi… một nụ hôn đã xảy ra.
Nụ hôn đó, một sai lầm ngọt ngào và chết chóc, đã thay đổi tất cả. Nó phá vỡ bức tường ngăn cách giữa tình chị em dâu và tình yêu cấm đoán. Sau đêm đó, họ đã cố gắng lờ đi, chôn vùi nó thật sâu. Nhưng mỗi khi chạm mặt, mỗi khi nhìn vào mắt nhau, ngọn lửa ấy lại bùng cháy dữ dội hơn.
Tú biết rằng mình phải chấm dứt chuyện này. Cô không thể tiếp tục sống trong sự dằn vặt và tội lỗi. Nhưng trái tim cô lại không nghe theo lý trí. Mỗi khi Đức ở gần, cô lại không thể kiểm soát được bản thân mình. Anh trai cô, người đàn ông mà cô luôn yêu thương và kính trọng, giờ đây lại là người đàn ông mà cô khao khát chiếm đoạt.
Tiếng nhạc đám cưới vang lên từ xa, kéo Tú trở về với thực tại. Cô nhìn đồng hồ, đã đến giờ làm lễ. Cô phải đến đó, phải chứng kiến anh trai mình trao nhẫn cưới cho người con gái khác. Phải nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của họ, trong khi trái tim cô đang tan nát.
Cô đứng dậy, chỉnh lại chiếc váy lụa màu xanh nhạt. Cô phải mạnh mẽ, phải cố gắng vượt qua. Vì gia đình, vì danh dự, và vì cả hạnh phúc của anh trai. Cô bước ra khỏi quán cà phê, hòa vào dòng người đang đổ về phía nhà thờ lớn. Ánh nắng ban mai chiếu rọi, nhưng không thể sưởi ấm trái tim đang lạnh giá của cô.
Khi Tú bước vào nhà thờ, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Cô cố gắng mỉm cười, gật đầu chào mọi người. Nhưng khi ánh mắt cô chạm phải ánh mắt của Đức, nụ cười của cô vụt tắt. Ánh mắt anh đầy vẻ lo lắng và… đau khổ.
Lễ cưới bắt đầu. Tú đứng ở hàng ghế đầu, cố gắng tập trung vào những lời chúc phúc của cha xứ. Nhưng tâm trí cô lại hoàn toàn trống rỗng. Cô chỉ cảm nhận được sự hiện diện của Đức, người đàn ông đang đứng trước bàn thờ, trao lời thề ước trọn đời cho người con gái khác.
Khi Đức trao nhẫn cho Thảo, Tú cảm thấy một nhát dao đâm thẳng vào tim mình. Cô nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào ra. Cô không thể khóc, không thể để mọi người nhìn thấy sự yếu đuối của mình.
Đột nhiên, một bàn tay nắm lấy tay cô. Tú giật mình mở mắt. Đức đang đứng trước mặt cô, ánh mắt anh đầy vẻ quyết tâm. Anh ghé sát tai cô, thì thầm: "Tú, chúng ta cần phải nói chuyện."
Trước khi Tú kịp phản ứng, Đức đã quay người lại, hướng về phía Thảo và cha xứ. Anh hít một hơi thật sâu, rồi nói lớn: "Con xin lỗi, con không thể cưới em!"