Tiếng hú trong đêm tối
Chapter 1 — Chương 1: Tiếng hú trong đêm tối
Tiếng hú xé toạc màn đêm tĩnh mịch, một âm thanh đầy ai oán và tuyệt vọng khiến cho cả khu rừng già Khuyết Nguyệt phải run rẩy. Luna, cô gái trẻ với mái tóc đen tuyền và đôi mắt xanh biếc như mặt hồ mùa thu, giật mình thức giấc. Trái tim cô đập loạn xạ trong lồng ngực, một linh cảm chẳng lành bủa vây lấy tâm trí.
Luna sống trong một ngôi làng nhỏ nép mình dưới chân dãy núi Khuyết Nguyệt, một vùng đất hoang sơ và khắc nghiệt, nơi mà con người và người sói cùng tồn tại. Tuy nhiên, sự chung sống này chưa bao giờ là hòa bình. Người sói, với sức mạnh và bản năng hoang dã, luôn rình rập đe dọa sự an toàn của con người. Làng của Luna, được gọi là Nguyệt Quang Thôn, may mắn được bảo vệ bởi một hàng rào cổ ngữ do các pháp sư đời trước tạo ra, nhưng hàng rào này đang dần suy yếu.
Luna không phải là một cô gái bình thường. Cô là hậu duệ cuối cùng của dòng dõi pháp sư cổ xưa, những người đã tạo ra hàng rào bảo vệ Nguyệt Quang Thôn. Tuy nhiên, cô không hề biết gì về sức mạnh tiềm ẩn của mình. Cô lớn lên như bao cô gái khác trong làng, làm việc đồng áng, giúp đỡ gia đình và mơ về một tương lai tươi sáng.
Tiếng hú thứ hai vang lên, lần này gần hơn và dữ dội hơn. Luna vội vàng khoác áo choàng, chạy ra khỏi nhà. Cô nhìn thấy những người dân khác cũng đang tụ tập trên đường, vẻ mặt ai nấy đều hoảng sợ. Trưởng làng, ông Thạch, một người đàn ông mạnh mẽ và giàu kinh nghiệm, đang cố gắng trấn an mọi người.
"Mọi người bình tĩnh!" ông Thạch lớn tiếng. "Có lẽ chỉ là một con sói lạc đàn. Chúng ta sẽ tăng cường tuần tra và giữ an toàn cho đến khi trời sáng."
Nhưng Luna biết, đây không phải là một con sói lạc đàn. Tiếng hú này mang một âm hưởng khác, một sự phẫn nộ và thù hận sâu sắc. Cô cảm nhận được một nguồn năng lượng đen tối đang lan tỏa trong khu rừng, một nguồn năng lượng mà cô chưa từng cảm nhận trước đây.
"Trưởng làng, tôi nghĩ có chuyện chẳng lành," Luna nói, giọng cô run run. "Tiếng hú này... nó không giống như những con sói bình thường."
Ông Thạch nhìn Luna với ánh mắt dò xét. Ông biết về dòng dõi pháp sư của cô, nhưng ông chưa bao giờ tin rằng cô có bất kỳ sức mạnh nào. Tuy nhiên, ông không thể phủ nhận sự lo lắng trong giọng nói của cô.
"Cô có ý gì?" ông Thạch hỏi.
"Tôi không biết chính xác, nhưng tôi cảm thấy có một thế lực đen tối đang trỗi dậy. Chúng ta cần phải cẩn thận," Luna đáp.
Đúng lúc đó, một tiếng gầm rú vang lên ngay bên ngoài hàng rào bảo vệ. Cả ngôi làng chìm trong im lặng chết chóc. Mọi người đều nín thở, chờ đợi điều tồi tệ nhất xảy ra.
Rồi, một bóng đen khổng lồ xuất hiện giữa những hàng cây. Đó là một con sói khổng lồ, lớn hơn bất kỳ con sói nào mà họ từng thấy. Đôi mắt nó đỏ rực như than hồng, nhìn chằm chằm vào ngôi làng với vẻ thù địch.
"Không thể nào..." ông Thạch lẩm bẩm. "Đây là... Hắc Lang vương!"
Hắc Lang vương, kẻ cai trị tộc sói bóng đêm, một sinh vật tàn bạo và khát máu, kẻ mà từ lâu người ta đã nghĩ chỉ còn là huyền thoại. Sự xuất hiện của hắn báo hiệu một cuộc chiến tranh đẫm máu giữa người và sói, một cuộc chiến mà Nguyệt Quang Thôn khó lòng sống sót.
Luna nhìn chằm chằm vào Hắc Lang vương, một nỗi sợ hãi tột độ xâm chiếm lấy cô. Nhưng đồng thời, cô cũng cảm thấy một nguồn năng lượng kỳ lạ đang trỗi dậy bên trong mình, một nguồn năng lượng mà cô không thể kiểm soát. Cô biết, số phận của Nguyệt Quang Thôn, và có lẽ cả thế giới, đang nằm trong tay cô.
Bất ngờ, Hắc Lang vương gầm lên một tiếng long trời lở đất, sau đó lao thẳng vào hàng rào bảo vệ. Hàng rào rung chuyển dữ dội, những tia sáng yếu ớt bắn ra tứ phía. Luna biết, hàng rào sẽ không thể trụ vững lâu hơn nữa.
"Chúng ta phải làm gì đó!" cô hét lên.
Ông Thạch nghiến răng, ra lệnh cho những người đàn ông khỏe mạnh nhất trong làng chuẩn bị chiến đấu. Nhưng Luna biết, vũ khí thô sơ của họ không thể làm gì được Hắc Lang vương. Họ cần một phép màu, một sự can thiệp từ một thế lực siêu nhiên.
Khi Hắc Lang vương chuẩn bị phá tan hàng rào, Luna nhắm mắt lại và tập trung toàn bộ ý chí của mình. Cô cố gắng kết nối với nguồn năng lượng đang trỗi dậy bên trong mình, hy vọng rằng nó sẽ giúp cô tìm ra một giải pháp. Rồi, cô nghe thấy một giọng nói vang vọng trong đầu, một giọng nói cổ xưa và đầy quyền năng.
"Hãy tìm đến Nguyệt Thần Tuyền. Chỉ ở đó, ngươi mới có thể tìm thấy sức mạnh để đánh bại bóng tối."
Luna mở mắt ra, cô biết mình phải làm gì. Nguyệt Thần Tuyền, một con suối thiêng nằm sâu trong khu rừng Khuyết Nguyệt, nơi mà người ta tin rằng các pháp sư cổ xưa đã từng cầu nguyện và nhận sức mạnh. Đó là hy vọng duy nhất của cô.
"Tôi phải đi!" Luna nói.
"Đi đâu?" ông Thạch hỏi, vẻ mặt khó hiểu.
"Tôi phải đến Nguyệt Thần Tuyền. Ở đó, tôi sẽ tìm thấy sức mạnh để cứu ngôi làng," Luna đáp, giọng cô kiên quyết.
"Ngươi điên rồi! Nguyệt Thần Tuyền quá xa xôi và nguy hiểm. Ngươi sẽ không sống sót được đâu," ông Thạch phản đối.
"Tôi không còn lựa chọn nào khác," Luna nói. "Nếu tôi không đi, tất cả chúng ta sẽ chết."
Không đợi ông Thạch trả lời, Luna quay người và chạy thẳng vào rừng. Cô biết rằng thời gian không còn nhiều, và cô phải đến Nguyệt Thần Tuyền trước khi Hắc Lang vương phá tan hàng rào và tàn sát ngôi làng. Nhưng cô không biết rằng, trên đường đi, cô sẽ phải đối mặt với những thử thách và nguy hiểm còn lớn hơn cả Hắc Lang vương. Và cô cũng không biết rằng, số phận đã chọn cô làm người bảo vệ, và cuộc hành trình này sẽ thay đổi cuộc đời cô mãi mãi.
Khi Luna chạy sâu vào khu rừng, cô nghe thấy tiếng gầm rú của Hắc Lang vương ngày càng gần hơn. Cô biết, hắn đang đuổi theo cô. Và cô cũng biết rằng, cô không thể chạy trốn mãi mãi.
Đột nhiên, một bóng đen nhảy ra chặn đường cô. Đó là một con sói đen khổng lồ, với đôi mắt vàng rực lửa. Nó gầm gừ đe dọa, sẵn sàng xé xác cô bất cứ lúc nào. Luna đứng chết trân, cô biết rằng đây có thể là kết thúc của cuộc hành trình của mình.
Nhưng rồi, con sói đen bỗng nhiên dừng lại. Nó nhìn Luna chằm chằm, rồi từ từ cúi đầu xuống, tỏ vẻ phục tùng. Luna không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tại sao một con sói hoang lại phục tùng cô?
Trước khi cô kịp phản ứng, con sói đen bỗng nhiên biến thành một chàng trai trẻ, với mái tóc đen và đôi mắt vàng. Anh ta nhìn Luna với ánh mắt dịu dàng, rồi quỳ xuống trước mặt cô.
"Chào mừng, Luna. Ta đã chờ đợi cô từ lâu," chàng trai nói, giọng anh ta trầm ấm và đầy quyến rũ. "Ta là Ảnh, người bảo vệ của cô."