Hạnh Phúc Không Tên

Chapter 1 — Hạnh Phúc Không Tên

Tiếng chuông gió leng keng khẽ ngân lên khi Hà đẩy cửa bước vào Quán cà phê Ký Ức Xanh. Cái không gian quen thuộc này luôn mang đến cho cô một cảm giác bình yên kỳ lạ, dù cho lòng cô đang rối bời như tơ vò.

Hà chọn một góc khuất quen thuộc, nơi có thể nhìn ra đường phố Sài Gòn nhộn nhịp. Ánh nắng chiều vàng vọt hắt vào khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn nhà. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng xua tan những muộn phiền đang chất chứa trong lòng.

"Em uống gì hôm nay?" Giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên.

Hà ngước lên, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Hải. Anh đứng đó, nụ cười hiền nở trên môi, chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm càng làm nổi bật làn da rám nắng khỏe khoắn. Trái tim Hà khẽ loạn nhịp.

"Cho em một ly cà phê sữa đá, anh Hải," Hà đáp, cố gắng giữ cho giọng nói thật bình thường.

Hải gật đầu, quay người đi pha chế. Hà nhìn theo bóng lưng anh, lòng ngổn ngang những cảm xúc khó tả. Cô biết rõ, mối quan hệ giữa cô và Hải là một sai lầm, một điều cấm kỵ. Nhưng trái tim cô lại không thể nào ngăn cản được những rung động mãnh liệt dành cho anh.

Quán cà phê Ký Ức Xanh là nơi họ gặp nhau, là nơi tình yêu của họ nảy nở. Hà là một khách hàng quen thuộc, còn Hải là chủ quán. Họ thường trò chuyện về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, về những cuốn sách hay, những bộ phim ý nghĩa. Dần dần, giữa họ hình thành một sự đồng điệu, một sự thấu hiểu sâu sắc.

Nhưng Hải đã có gia đình. Anh có một người vợ xinh đẹp và hai đứa con ngoan ngoãn. Hà biết, cô không có quyền xen vào cuộc sống của anh. Cô nên tránh xa anh, nên dập tắt ngọn lửa tình yêu đang âm ỉ cháy trong lòng.

Nhưng mỗi khi nhìn thấy anh, trái tim cô lại không nghe lời. Mỗi khi anh cười với cô, mọi lý trí của cô đều tan biến. Cô biết, đây là một con đường sai trái, một con đường đầy đau khổ. Nhưng cô không thể cưỡng lại được sức hút của tình yêu.

Hải mang cà phê ra cho Hà. Anh đặt ly cà phê xuống bàn, khẽ chạm tay vào tay cô. Một dòng điện chạy dọc sống lưng Hà. Cô vội rụt tay lại, sợ hãi nhìn xung quanh.

"Em sao vậy?" Hải hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.

"Không... không có gì," Hà lắp bắp. "Em chỉ hơi mệt thôi."

Hải ngồi xuống đối diện Hà. Anh nhìn sâu vào mắt cô, như muốn đọc thấu tâm can cô. "Em có chuyện gì giấu anh phải không?"

Hà cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Cô không biết phải nói gì, phải giải thích như thế nào. Làm sao cô có thể nói với anh rằng cô yêu anh, rằng cô đang đau khổ vì không thể ở bên anh?

"Hà," Hải gọi, giọng nói đầy trìu mến. Anh đưa tay nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn vào mắt anh. "Hãy nói cho anh biết, có chuyện gì vậy? Anh luôn ở đây vì em."

Nước mắt Hà trào ra. Cô không thể kìm nén được nữa. Cô ôm chầm lấy Hải, khóc nức nở.

"Em... em không biết phải làm gì nữa," Hà nghẹn ngào nói. "Em yêu anh, Hải. Nhưng em biết, chúng ta không thể ở bên nhau."

Không gian xung quanh như ngừng lại. Hải sững sờ, không nói nên lời. Anh ôm chặt Hà trong vòng tay, cố gắng xoa dịu những nỗi đau trong lòng cô. Anh biết, tình yêu của họ là một điều cấm kỵ. Nhưng anh cũng không thể phủ nhận được những cảm xúc mãnh liệt dành cho Hà.

"Anh... anh cũng yêu em, Hà," Hải thì thầm. "Nhưng anh không thể bỏ rơi gia đình mình. Anh không thể làm tổn thương vợ con anh."

Hà buông Hải ra. Cô nhìn anh, ánh mắt đầy đau khổ. "Vậy chúng ta phải làm gì đây? Chúng ta phải làm gì với tình yêu này?"

Hải im lặng. Anh không có câu trả lời. Anh biết, họ đang mắc kẹt trong một tình huống không lối thoát. Tình yêu của họ là một con dao hai lưỡi, vừa mang đến hạnh phúc, vừa gieo rắc đau khổ.

Đột nhiên, điện thoại của Hải reo lên. Anh nhấc máy, nghe một vài câu rồi tái mặt.

"Anh phải đi ngay," Hải nói, giọng hốt hoảng. "Vợ anh... vợ anh bị tai nạn."