Hạnh Phúc Không Tên
Chapter 2 — Mưa Tan Trong Ly Cà Phê Đắng
Bóng Hải khuất sau cánh cửa quán Ký Ức Xanh, để lại Hà chìm trong nỗi hoang mang và sự lạnh lẽo đột ngột. Ly cà phê trên bàn giờ đây đã nguội lạnh, cũng như trái tim cô. Tiếng mưa rơi ngoài kia như hòa quyện với tiếng nấc nghẹn ngào trong lồng ngực. Cô đưa tay lau vội những giọt nước mắt không rõ là của mưa hay của mình, cố gắng trấn tĩnh. Tin tức về tai nạn của vợ anh như một nhát dao cứa vào niềm hy vọng mong manh vừa nhen nhóm. Liệu đây là dấu chấm hết cho tất cả?
Hà ngồi đó, hàng giờ đồng hồ trôi qua như vô tận. Quán cà phê vắng dần, chỉ còn lại vài vị khách quen thuộc đang trò chuyện khe khẽ. Cô nhận ra bà Lan, chủ quán, đang nhìn mình với ánh mắt ái ngại. Bà Lan luôn là người thấu hiểu, luôn giữ cho Hà một góc bình yên giữa cuộc đời bộn bề. Hôm nay, bà tiến lại gần, đặt một ly trà gừng nóng hổi lên bàn Hà.
"Cô Hà, cô ổn chứ? Nhìn cô tiều tụy quá."
Hà ngẩng lên, mỉm cười yếu ớt. "Cháu không sao đâu, bà Lan ạ. Chỉ là hơi mệt thôi."
Bà Lan ngồi xuống ghế đối diện, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy sự quan tâm. "Có chuyện gì cứ tâm sự với bà. Cửa quán này luôn mở với cô."
Hà nhìn bà, rồi nhìn ly trà gừng nghi ngút khói. Hơi ấm lan tỏa, nhưng không xua đi được cái lạnh giá trong lòng. Cô ngập ngừng, rồi quyết định không giấu bà nữa. "Dạ cháu... cháu có thai rồi, bà ạ."
Lời thú nhận bật ra như một tiếng thở dài. Bà Lan sững sờ trong giây lát, rồi bàn tay bà khẽ đặt lên tay Hà, truyền cho cô một chút sức mạnh.
"Cháu biết là sai... nhưng mà cháu không thể bỏ nó được. Cháu cũng không biết phải làm sao bây giờ."
Bà Lan im lặng nhìn ra màn mưa. Bên ngoài, tiếng còi xe cấp cứu xa dần. Có lẽ, định mệnh đã trêu đùa họ quá nhiều.
"Cháu đã nghĩ đến chuyện nói với anh ấy rồi. Nhưng giờ thì..."
Đúng lúc ấy, cánh cửa quán Ký Ức Xanh lại bật mở. Một bóng người cao lớn đứng đó, mái tóc hơi rối và bộ vest sẫm màu dính vài vệt nước mưa. Là Hải. Anh nhìn Hà, ánh mắt xen lẫn sự mệt mỏi, lo lắng và một chút gì đó... day dứt không yên. Anh không nói gì, chỉ bước nhanh về phía cô, đôi mắt nhìn thẳng vào cô, như đang tìm kiếm một câu trả lời.
Hà nhìn anh, tim đập thình thịch. Anh đã quay lại. Nhưng vì lý do gì? Tin tức về vợ anh, rồi lời thú nhận của cô... Mọi thứ rối tung lên. Cô nhìn vào mắt anh, cố gắng đọc được điều gì đó.
Hải cúi xuống, giọng anh khàn đặc, vang lên giữa tiếng mưa.
"Hà à... vợ anh... cô ấy không qua khỏi rồi."