Hạnh Phúc Không Tên
Chapter 3 — Mưa Rơi Trên Mối Tình Tan Vỡ
Cơn mưa xối xả như trút giận lên Sài Gòn, gõ đều trên mái hiên quán cà phê Ký Ức Xanh, hòa cùng tiếng nấc nghẹn của Hà. Nước mắt cô hòa lẫn vào những hạt mưa lạnh lẽo, thấm đẫm bờ vai run rẩy. Bà Lan lặng lẽ đặt một ly trà gừng nóng hổi trước mặt Hà, đôi mắt hiền từ ánh lên vẻ xót xa.
“Cháu… cháu đã nói gì với anh ấy chưa, Hà?” Bà Lan hỏi nhỏ, giọng run run. Bà biết bí mật Hà đang mang trong mình có thể thay đổi tất cả.
Hà lắc đầu, đưa tay ôm lấy bụng. Cái thai còn quá nhỏ, chưa đủ để cô dùng làm lý do níu kéo hay ép buộc Hải. Giờ đây, khi người phụ nữ mà Hải từng thề non hẹn biển đã không còn, anh sẽ đối mặt với cô như thế nào? Liệu tình yêu của anh dành cho cô còn nguyên vẹn sau biến cố quá lớn này, hay tất cả sẽ tan biến như bọt biển?
“Anh ấy… anh ấy chỉ nói… anh ấy sẽ lo liệu mọi thứ. Rồi anh ấy đi.” Hà thì thầm, giọng lạc đi vì đau đớn. “Em không biết phải làm gì nữa, dì Lan ơi. Em sợ… em sợ anh ấy sẽ bỏ rơi em và con.”
Bà Lan thở dài, vỗ nhẹ lên tay Hà. “Hải không phải người như vậy đâu, con ạ. Anh ấy dù có đau khổ thế nào, cũng sẽ không bỏ rơi hai mẹ con. Hãy cho anh ấy thời gian.”
Ba ngày sau, không khí tang thương bao trùm căn biệt thự nhà Hải. Hà đứng từ xa, nấp mình sau một gốc cây cổ thụ, nhìn về phía bàn thờ nghi ngút khói hương. Hải, với khuôn mặt hốc hác và đôi mắt sưng đỏ, đang đón tiếp khách viếng thăm. Anh khoác lên mình bộ vest đen trang trọng, nhưng dáng vẻ tiều tụy khiến Hà không khỏi xót xa. Cô muốn chạy đến ôm lấy anh, muốn chia sẻ nỗi đau cùng anh, nhưng nỗi sợ hãi và sự mặc cảm cứ níu chân cô lại.
Đúng lúc đó, một người phụ nữ trung niên, ăn mặc sang trọng, bước ra từ trong nhà. Bà ta nhìn Hà với ánh mắt dò xét, rồi mỉm cười đầy ẩn ý. Hà giật mình nhận ra bà ta chính là mẹ của vợ Hải, người mà cô chỉ mới gặp một lần khi bà đến quán cà phê tìm Hải.
Bà ta tiến lại gần Hà, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy uy lực: “Cô… cô vẫn còn dám đến đây sao?”
Hà cứng đờ người, không biết trả lời ra sao.
“Tôi biết cô là ai. Và tôi biết cô đang mang thai con của Hải.” Người phụ nữ nói tiếp, ánh mắt sắc lạnh quét qua bụng Hà. “Đừng nghĩ đến việc phá hoại gia đình tôi nữa. Cô sẽ không có được gì đâu.”
Bà ta quay lưng bỏ đi, để lại Hà một mình giữa cơn mưa chiều lạnh giá. Trái tim Hà như bị bóp nghẹt. Lời nói của mẹ vợ Hải như nhát dao cứa vào lòng tự trọng của cô. Cô nhìn về phía Hải, người đang gục đầu bên bàn thờ, và một quyết định liều lĩnh chợt lóe lên trong tâm trí cô.
Chiều hôm đó, khi khách khứa đã vãn, Hà lấy hết can đảm bước vào nhà. Cô nhìn thấy Hải đang ngồi một mình trong phòng khách, ánh mắt vô hồn nhìn ra màn mưa.
“Hải…” Hà cất tiếng, giọng run run.
Hải ngẩng lên, đôi mắt anh chợt mở to khi nhìn thấy Hà. Anh đứng bật dậy, vẻ mặt pha trộn giữa kinh ngạc và tức giận. “Tại sao em lại đến đây? Em đến để hả hê sao?”
Hà lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lưng tròng. Cô tiến lại gần anh, đưa tay chạm vào cánh tay anh. “Em đến vì em yêu anh, Hải. Em không đến để hả hê. Em đến… để nói cho anh biết một chuyện.”
Hải nhìn cô, chờ đợi. Cơn mưa bên ngoài càng lúc càng nặng hạt, như báo hiệu một giông bão sắp ập đến với mối tình ngang trái này.