Hạnh Phúc Không Tên
Chapter 4 — Lời Hứa Trong Cơn Mưa
Mưa trút xuống như khóc than cho những gì đã xảy ra. Hà đứng đó, nước mắt hòa lẫn với những hạt mưa lạnh lẽo, đối diện với ánh mắt phức tạp của Hải. Lời đe dọa của mẹ vợ cũ của anh vẫn còn văng vẳng bên tai, giờ đây, sự xuất hiện và ánh mắt dò xét của Hải càng khiến cô thêm run sợ.
"Em… em có chuyện muốn nói với anh, Hải," Hà lí nhí, giọng nói lạc đi trong tiếng mưa.
Hải im lặng, đôi mắt anh dán chặt vào khuôn mặt Hà, cố gắng đọc được điều gì đó từ đôi mắt sưng đỏ và dáng vẻ đầy tổn thương của cô. Cái chết đột ngột của vợ anh vẫn còn là một cú sốc lớn, và sự xuất hiện của Hà ngay lúc này, mang theo một vẻ bí ẩn, càng làm anh thêm bối rối. Anh đã từng đáp lại tình cảm của cô, nhưng giờ đây, mọi thứ đã thay đổi. Gánh nặng tội lỗi và sự mất mát đè nặng lên vai anh.
"Nói đi, Hà," giọng anh trầm khàn, cố gắng kìm nén cảm xúc. Anh không biết mình nên cảm thấy gì, hay nên đối xử với Hà ra sao nữa. Cô gái này đã từng mang lại cho anh những giây phút ấm áp, nhưng giờ đây, cô lại xuất hiện ngay sau bi kịch của gia đình anh.
Hà hít một hơi thật sâu, đôi tay siết chặt lấy tà áo. "Em… em có thai, Hải. Đứa bé là của anh."
Lời thú nhận bật ra, chìm trong tiếng mưa xối xả. Không gian xung quanh như ngừng lại. Hải chết lặng, đôi mắt mở to vì kinh ngạc. Anh lùi lại một bước, như thể không tin vào tai mình. Hà mang thai? Với anh? Ngay lúc này? Mẹ vợ cũ của anh sẽ làm gì nếu biết chuyện này?
"Cái gì?" Hải thốt lên, giọng anh run rẩy. Anh nhìn Hà đầy hoài nghi, trong lòng dâng lên một cơn bão cảm xúc: sự sốc, sự tức giận, và cả một chút gì đó giống như tuyệt vọng. "Sao… sao lại là bây giờ?"
"Em biết đây không phải là lúc thích hợp, nhưng em không thể giấu anh được," Hà bật khóc nức nở. "Em xin lỗi, Hải. Em xin lỗi vì đã làm mọi chuyện phức tạp thêm."
Đúng lúc đó, một chiếc xe hơi quen thuộc rẽ vào con đường dẫn đến căn biệt thự. Ánh đèn pha chiếu thẳng vào hai người đang đứng giữa màn mưa. Chiếc xe dừng lại, cửa mở. Mẹ vợ cũ của Hải bước xuống, bà ta khoác một chiếc áo choàng sang trọng, ánh mắt sắc lạnh quét qua Hà rồi dừng lại trên khuôn mặt ngỡ ngàng của Hải. Bà ta mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý.
"Hải, con vẫn còn đứng đây nói chuyện với cô ta sao? Vừa hay ta có chuyện cần bàn với con về tương lai gia đình."
Hà nhìn mẹ vợ cũ của Hải, rồi lại nhìn Hải. Cô biết, từ giờ mọi thứ sẽ càng trở nên tồi tệ hơn. Cô đã bước một bước quan trọng, nhưng liệu đó có phải là bước đi dẫn đến sự cứu rỗi, hay là một bước đi sai lầm vào vực sâu?
Hải nhìn Hà, rồi nhìn mẹ vợ cũ. Gương mặt anh lộ rõ vẻ giằng co. Anh quay sang Hà, ánh mắt đầy sự cảnh báo, rồi lại hướng về phía mẹ mình. Màn mưa dày đặc che khuất đi phần nào những biểu cảm trên khuôn mặt anh, để lại một sự mơ hồ đầy ám ảnh. Hà cảm thấy mình như bị bỏ rơi giữa cơn bão tố, không biết ngày mai sẽ ra sao.