Hạnh Phúc Không Tên

Chapter 11 — Bàn Tay Lạnh Lẽo Chạm Vào Nước Mắt

Tiếng tuyên bố của Hà vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở của quán bar. Không khí đặc quánh lại, nặng trĩu bởi sự ngỡ ngàng và nỗi kinh hoàng chưa từng có. Mẹ Hải, với đôi mắt trợn tròn, như thể không tin vào tai mình. Bà ta đưa tay lên bịt miệng, khuôn mặt tái mét đi vì sốc. Bên cạnh bà, Minh cũng nhíu mày, ánh mắt nhìn Hà đầy dò xét, như thể đang cố gắng đọc vị cô. Anh ta đã thấy nhiều chuyện, nhưng lời tuyên bố này rõ ràng nằm ngoài dự đoán của anh ta.

Ở một góc khác của quán bar, Hải như bị đóng băng tại chỗ. Lời nói của Hà không chỉ là một quả bom tấn công vào tâm trí anh, mà còn là nhát dao đâm thẳng vào trái tim tan vỡ của anh. Anh nhìn Hà, đôi mắt mở to, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, một chút gì đó để bám víu trong cơn bão cảm xúc đang nhấn chìm anh. Nhưng Hà chỉ nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt kiên định nhưng ẩn chứa nỗi đau âm ỉ. Cô đang làm tất cả những gì có thể để bảo vệ đứa con trong bụng, để tạo ra một tương lai mà cô tin là xứng đáng.

Hải lảo đảo bước tới, bàn tay giơ ra như muốn níu giữ một thứ gì đó đã tuột khỏi tầm tay. Anh muốn nói gì đó, muốn phản bác, muốn cầu xin, nhưng cổ họng anh như bị bóp nghẹt. Anh chỉ có thể thốt lên một tiếng gọi yếu ớt, gọi tên người phụ nữ mà anh vừa tự tay đẩy ra xa.

"Hà..."

Giọng anh lạc đi, đầy tuyệt vọng. Hà nghe thấy tiếng gọi đó, trái tim cô như thắt lại. Cô biết Hải đang đau khổ, cô biết anh đang bị giằng xé, nhưng cô không thể dừng lại. Cô đã đi quá xa rồi. Mẹ Hải, lấy lại được chút bình tĩnh, gầm lên đầy giận dữ:

"Cô... cô dám! Cô nghĩ cái thai đó sẽ giữ chân được Hải sao? Tôi sẽ không bao giờ chấp nhận một kẻ như cô!"

Bà ta tiến về phía Hà, ánh mắt tóe lửa. Nhưng Hà không lùi bước. Cô nhìn thẳng vào mắt mẹ Hải, giọng nói tuy còn run rẩy nhưng đầy kiên quyết:

"Cháu không cần sự chấp nhận của bà. Cháu chỉ cần đứa con của cháu được an toàn và có một cuộc sống tốt đẹp. Và cháu sẽ làm mọi thứ để điều đó xảy ra."

Minh, nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sự mỉa mai:

"Thú vị thật đấy. Một quyết định táo bạo, Hà ạ. Nhưng liệu cậu bạn thân của tôi có đủ sức gánh vác trách nhiệm này không? Hay đây sẽ là gánh nặng cuối cùng đè lên vai cậu ấy?"

Hải nghe Minh nói vậy, ngước nhìn bạn mình, rồi lại nhìn Hà. Nỗi tuyệt vọng trong mắt anh giờ đây xen lẫn một tia quyết tâm. Anh không còn có thể trốn tránh nữa. Anh bước tới, đứng chắn trước mặt Hà, đối mặt với mẹ mình và Minh.

"Đủ rồi!" Giọng Hải vang lên, lần đầu tiên sau một thời gian dài thể hiện sự mạnh mẽ. "Con sẽ không để ai làm tổn thương Hà nữa. Và con sẽ chịu trách nhiệm cho tất cả."

Hải quay sang nhìn Hà, ánh mắt anh giờ đây không còn sự bối rối hay sợ hãi, thay vào đó là một sự dịu dàng và kiên định. Anh nắm lấy tay Hà, bàn tay lạnh lẽo của anh siết chặt lấy bàn tay cô. Nhưng Hà chỉ cảm nhận được sự lạnh lẽo đó, một sự lạnh lẽo lan tỏa từ bàn tay Hải, thấm vào tim cô, khiến cô run rẩy. Cô nhìn vào mắt anh, cố gắng tìm kiếm lời hứa, tìm kiếm hy vọng, nhưng thứ cô nhìn thấy chỉ là sự mệt mỏi và một bóng tối đang dần bao trùm lấy anh.