Hạnh Phúc Không Tên

Chapter 12 — Bóng Đêm Trong Đôi Mắt Anh

Quán bar chìm trong im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng nhạc xập xình khẽ khàng như đang chế giễu. Bàn tay Hà run rẩy trong tay Hải, nhưng thứ cô cảm nhận không phải là hơi ấm hay sự che chở, mà là một dòng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Ánh mắt Hải nhìn cô, không còn là sự bối rối hay tuyệt vọng thường thấy, mà là một thứ gì đó sâu thẳm, trống rỗng, như một vực thẳm không đáy. Lời tuyên bố về đứa con dường như đã kéo anh ta ra khỏi thế giới của cô, đẩy anh ta vào một nơi mà cô không thể chạm tới.

Mẹ Hải, khuôn mặt nhăn nhó vì sốc, lắp bắp: "Con… con đang nói cái gì vậy Hải? Cái thai… là thật sao?" Bà nhìn Hà, ánh mắt đầy nghi ngờ và căm ghét. Bà ta không tin vào tai mình, không tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Mụ đàn bà này, Hà đã cướp đi con trai bà ta, và giờ đây lại còn mang trong mình dòng máu của gia đình bà ta.

Minh, ngồi đối diện, nhếch mép cười. Cái cười không mang chút ấm áp nào, chỉ có sự thích thú bệnh hoạn khi chứng kiến cảnh tượng này. "Thật là một màn kịch ngoạn mục, Hà à. Tôi đã luôn biết cô không phải là người tầm thường." Anh ta nhìn Hải, giọng châm chọc: "Vậy ra, đây là cách cậu chọn để đối mặt với mọi chuyện, Hải? Nắm lấy tay cô ta và tuyên bố chịu trách nhiệm? Thật đáng ngưỡng mộ."

Hải siết chặt tay Hà hơn, nhưng sự lạnh lẽo trong mắt anh vẫn không hề suy giảm. Anh ta nhìn mẹ mình, rồi nhìn Minh, như thể đang cố gắng tìm kiếm một lối thoát, một sự đồng cảm. Nhưng chỉ có sự im lặng và những ánh mắt dò xét đáp lại. "Mẹ, Minh… chuyện này… con sẽ giải quyết." Giọng anh ta khàn đặc, như bị ai bóp nghẹt.

Hà cảm nhận được sự căng thẳng trong tay Hải, nhưng cô không thể trốn tránh ánh mắt trống rỗng của anh. Cô đã đưa ra quyết định của mình, đối mặt với sự thật và chiến đấu. Nhưng giờ đây, khi nhìn vào đôi mắt của người đàn ông mình yêu, cô lại cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình đang dần xâm chiếm. Anh ta sẽ vì cô mà chiến đấu, hay anh ta sẽ bị bóng tối trong mắt mình nhấn chìm?

Bất ngờ, mẹ Hải đứng bật dậy, đẩy ghế tạo ra tiếng ken két chói tai. "Đủ rồi! Tôi sẽ không để cái thai này… cái thứ mà cô mang trong mình, làm ô uế dòng dõi nhà tôi! Hải, con nghe rõ đây, con phải chấm dứt chuyện này ngay lập tức!" Bà ta trừng mắt nhìn Hà, như thể muốn thiêu rụi cô bằng ánh nhìn của mình. Rồi bà ta quay sang Hải, giọng đầy ra lệnh: "Còn con, mau về nhà với mẹ! Đừng để mụ đàn bà này thao túng nữa!"

Hải vẫn đứng im, tay vẫn nắm chặt tay Hà. Anh ta không nhìn mẹ, không nhìn Minh, chỉ nhìn chăm chăm vào Hà. Một giọt mồ hôi lăn dài trên thái dương anh ta. Hà có thể cảm nhận được cuộc chiến nội tâm đang diễn ra trong anh. Cuối cùng, anh ta chậm rãi quay đầu lại, đối diện với mẹ mình. Nhưng thay vì một lời giải thích hay một lời cầu xin, anh ta lại nói một câu khiến Hà chết lặng.

"Con xin lỗi mẹ. Con không thể bỏ cô ấy được."

Hành động đó khiến mẹ Hải hoàn toàn sụp đổ. Bà ta lùi lại vài bước, tay ôm lấy ngực, gương mặt trắng bệch. Nhưng điều khiến Hà thực sự hoảng sợ là khi Hải buông tay cô ra, quay lưng lại với tất cả mọi người, và bước nhanh về phía lối ra của quán bar, bỏ lại cô một mình giữa ánh nhìn chằm chằm của mẹ Hải và nụ cười khoái trá của Minh. Anh ta đi mà không một lời giải thích, không một cái nhìn.

Minh phá lên cười, một tràng cười khô khốc. "Thật thú vị. Vậy là, chúng ta sẽ xem ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng trong trò chơi này đây." Hắn nhìn theo bóng lưng Hải đang khuất dần, rồi ánh mắt chuyển sang Hà, lấp lánh một tia nhìn nguy hiểm.