Hạnh Phúc Không Tên

Chapter 9 — Bóng Tối Lên Tiếng

Bầu trời sau cơn mưa vẫn còn ẩm ướt, không khí mang theo mùi đất và hơi lạnh. Hà đứng lặng lẽ bên cửa sổ biệt thự, ánh mắt nhìn xa xăm ra khu vườn giờ đã tĩnh lặng. Mẹ ruột của Hải, người phụ nữ mà cô chỉ mới biết mặt, đang ngồi trong phòng khách, đối diện với Hải. Hà có thể nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ của họ, nhưng không thể phân biệt rõ lời nào. Tim cô đập thình thịch, một nỗi lo lắng mơ hồ dâng lên. Sự xuất hiện của bà lúc này, vào cái thời điểm nhạy cảm này, giống như một lời cảnh báo. Bà ta biết gì về cô và đứa bé không?

Cô Lan lặng lẽ bước tới, đặt một ly trà nóng lên bàn cạnh Hà. "Đừng lo lắng quá, con gái. Có gì thì chúng ta cùng đối mặt." Giọng bà ấm áp và trấn an, nhưng Hà biết, mọi chuyện không hề đơn giản. Cô nhìn mẹ chồng cũ của Hải, bà ta vẫn luôn là một bóng ma đeo bám, và giờ, mẹ ruột của Hải lại xuất hiện, như thể một thế lực mới đang muốn can thiệp vào cuộc đời cô.

Hải đang nói chuyện với mẹ mình. Anh cố gắng giải thích, cố gắng tìm lời lẽ để bà hiểu, nhưng những gì anh nhận được chỉ là sự lạnh lùng và chất vấn. "Con đang làm gì vậy Hải? Con có biết con đang đi trên con đường nào không? Mẹ không cho phép chuyện này xảy ra." Giọng bà sắc lạnh, mỗi lời nói như lưỡi dao cứa vào tim anh. Anh cảm thấy mình thật nhỏ bé, bất lực trước sự uy quyền của mẹ, và cả những định kiến xã hội mà bà đại diện. Anh nhìn sang phía cửa phòng khách, nơi Hà đang đứng, bóng lưng gầy guộc nhưng kiên cường của cô khiến anh thêm phần dằn vặt. Anh biết mình phải làm gì đó, phải đưa ra một lựa chọn.

Bỗng nhiên, cánh cửa chính bật mở. Minh bước vào, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ như không có chuyện gì xảy ra. Anh ta nhìn Hải, rồi ánh mắt dừng lại ở Hà, nụ cười trên môi có chút gì đó khó đoán. "Lâu rồi không gặp, Hải. Nghe nói cậu có khách quý?" Minh tiến lại gần, ánh mắt quét một lượt căn phòng, dường như đang đánh giá tình hình. Sự xuất hiện của anh ta vào lúc này càng khiến không khí thêm phần căng thẳng. Hà cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô biết, Minh không chỉ là bạn cũ của Hải, anh ta còn là một người đàn ông đầy mưu mô và bí ẩn. Liệu anh ta có nhận ra điều gì đó bất thường?

Cuộc trò chuyện giữa Hải và mẹ anh bị gián đoạn. Mẹ Hải cau mày nhìn Minh, vẻ khó chịu hiện rõ. "Ai đây?" Bà hỏi, giọng điệu đầy cảnh giác. Hải cảm thấy mọi thứ đang vượt ngoài tầm kiểm soát. Anh quay sang Hà, ánh mắt van nài. Hà nhìn thẳng vào mắt anh, lần này, trong đôi mắt cô không còn sự tuyệt vọng hay sợ hãi, mà là một ngọn lửa mạnh mẽ. Cô hít một hơi thật sâu, bước ra khỏi chỗ nấp, đối diện trực tiếp với mẹ Hải và Minh. Cô nắm chặt tay, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì sắp xảy ra. "Cháu là Hà. Và cháu có chuyện muốn nói với hai bác."