Hạnh Phúc Không Tên

Chapter 8 — Lời Thì Thầm Dưới Mưa Tạnh

Cơn mưa cuối cùng cũng ngớt, để lại một màn sương mỏng manh bao phủ lấy biệt thự. Tiếng xe của Minh và mẹ vợ cũ của Hải đã xa khuất, nhưng không khí nặng nề vẫn còn đó, bám víu lấy từng ngọn cỏ, từng tán lá.

Hà đứng lặng lẽ dưới mái hiên, đôi mắt nhìn xa xăm về phía con đường vừa khuất bóng xe. Cơ thể cô vẫn còn run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sự dồn nén của cảm xúc. Nước mưa đọng lại trên mi mắt, hòa cùng những giọt nước mắt không thể kìm nén. Bên trong cô, một sinh linh bé bỏng đang lớn dần, là tất cả hy vọng và cũng là gánh nặng lớn nhất. Cô siết chặt tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay, cố gắng tìm kiếm một chút sức mạnh nơi chính mình.

"Hà này," cô Lan khẽ nói, giọng bà trầm ấm vang lên bên cạnh. Bà đặt một bàn tay lên vai Hà, truyền cho cô một chút hơi ấm. "Đừng suy sụp nữa. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."

Hà quay lại nhìn bà, đôi mắt ngấn nước nhưng đã bớt đi vẻ hoang mang. "Cháu không biết nữa, cô ạ. Anh Hải... anh ấy quá bất lực. Cháu cảm thấy mình chỉ còn một mình."

"Không con gái. Con không hề một mình," cô Lan khẳng định. "Cháu còn cô, và còn đứa bé. Quan trọng nhất, cháu còn chính mình. Sức mạnh của người mẹ sẽ cho cháu vượt qua tất cả."

Hải đứng dựa vào tường, cách đó không xa. Anh nhìn Hà và cô Lan nói chuyện, lòng như lửa đốt. Lời thú nhận của Hà, sự xuất hiện của Minh, và ánh mắt đầy dò xét của mẹ vợ cũ – tất cả như một cơn lốc xoáy cuốn lấy anh. Anh muốn chạy đến bên Hà, muốn ôm cô vào lòng, muốn nói với cô rằng anh yêu cô, rằng anh sẽ bảo vệ cô và con. Nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh tại chỗ, bởi bóng ma của quá khứ và áp lực vô hình từ gia đình luôn bủa vây.

Anh nhớ lại ánh mắt của Minh, một chút gì đó chế giễu, một chút gì đó tò mò. Minh biết anh, và có lẽ, Minh cũng biết về Hà. Điều đó khiến anh càng thêm bất an. Liệu Minh sẽ nói gì? Anh ta sẽ làm gì?

"Anh Hải," cô Lan gọi, phá tan dòng suy nghĩ của anh. "Cô Lan nói đúng. Giờ không phải lúc để chìm đắm trong dằn vặt. Đã đến lúc anh phải đưa ra lựa chọn của mình. Vì Hà, vì con của anh, hay vì những gì anh tin tưởng."

Hải ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Hà. Trong khoảnh khắc đó, anh thấy một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đáy mắt cô. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ mọi sợ hãi và lưỡng lự. Anh bước từng bước về phía Hà, con tim đập thình thịch.

"Hà..." anh gọi, giọng khàn đặc.

Đúng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía cổng, cắt ngang lời anh.

"Hải? Anh đang làm gì ở đây vậy? Sao anh lại ở biệt thự này?"

Hải và Hà cùng quay đầu lại. Đứng đó, dưới ánh đèn vàng vọt của hiên nhà, là một người phụ nữ mà họ không ngờ tới nhất. Mẹ của Hải, người phụ nữ mà anh tưởng chừng đã mất hết liên lạc từ lâu, giờ lại đứng sừng sững trước mặt họ, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc và dò xét.