Hạnh Phúc Không Tên

Chapter 7 — Bóng Hình Cũ Dưới Mưa

Mưa vẫn nặng hạt, quất vào mặt Hà như những lời chế giễu cay nghiệt. Minh đứng đó, dáng vẻ quen thuộc nhưng xa lạ dưới ánh đèn đường vàng vọt, đôi mắt dò xét lướt qua Hà rồi dừng lại trên gương mặt đờ đẫn của Hải. Không khí đặc quánh lại, đặc quánh bởi sự bối rối, sự bất lực và cả một quá khứ vừa bị đào bới lên.

"Hải? Lâu quá không gặp. Cậu... vẫn ổn chứ?" Minh cất tiếng, giọng hơi ngập ngừng khi nhìn thấy vẻ mặt Hà. Anh ta không bỏ lỡ chi tiết nào, ánh mắt dừng lại trên đôi vai run rẩy của Hà, nơi chiếc áo khoác mỏng manh của Hải chỉ vừa đủ che đi phần nào cái lạnh.

Hải giật mình, như thể vừa bị đánh thức khỏi cơn mê. Anh quay phắt lại, nhìn Minh, rồi lại nhìn Hà. Trong khoảnh khắc đó, tất cả những gánh nặng đè nén anh dường như càng thêm chồng chất. Mẹ vợ cũ, đứa con chưa chào đời, và giờ đây là Minh – người bạn cũ mà anh đã cố gắng quên đi một phần.

Cô Lan, với đôi mắt sắc sảo, quan sát mọi thứ. Bà hiểu rằng sự xuất hiện của Minh không phải là ngẫu nhiên, và nó đang khuấy động thêm những con sóng ngầm vốn đã chảy xiết. Bà khẽ đặt tay lên vai Hà, một cử chỉ an ủi thầm lặng.

"Minh... cậu đến đây làm gì?" Hải cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh, nhưng sự căng thẳng vẫn hiện rõ.

"Tôi... tôi nghe nói có chuyện nên đến xem sao. Thấy cậu ở đây, dưới mưa..." Minh nhún vai, ánh mắt quét qua Hà một lần nữa, đầy ẩn ý. "Có vẻ mọi chuyện không đơn giản nhỉ?"

Hà cảm thấy mình như sắp vỡ vụn. Lời nói của Minh như lưỡi dao khoét sâu vào nỗi đau của cô. Cô ngước nhìn Hải, tìm kiếm một tia hy vọng, một lời giải thích, nhưng chỉ thấy sự hoang mang và bế tắc. Hải nhìn cô, đôi mắt anh chất chứa những điều mà Hà không thể nào đọc hết. Giữa họ, khoảng cách vô hình giờ đây dường như càng xa vời hơn bao giờ hết.

"Chúng ta... vào nhà nói chuyện đi, Hải," cô Lan lên tiếng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Bà quay sang Minh, "Còn anh, chắc anh cũng nên vào đây. Đứng ngoài mưa thế này không tốt cho sức khỏe."

Hải gật đầu lia lịa, như thể đó là điều duy nhất anh có thể làm lúc này. Anh đưa tay ra, định nắm lấy tay Hà, nhưng rồi lại rụt lại, bàn tay anh vẫn còn lạnh buốt. Hà nhìn theo động tác ấy, trái tim cô thắt lại. Cô biết, trong khoảnh khắc này, dù có Minh hay không, mọi thứ vẫn đang trượt khỏi tầm tay cô. Nhưng rồi, một tia lửa bùng lên trong mắt Hà. Cô không thể gục ngã. Vì con, cô phải đứng lên.

Khi Hải quay lưng bước vào nhà, Hà đã không đi theo. Cô đứng lại dưới mưa, nhìn theo bóng lưng anh, rồi quay sang nhìn Minh, người vẫn đang đứng đó, mỉm cười đầy bí ẩn. Cô đưa tay lên xoa bụng mình, một hành động đầy quyết tâm. Cô sẽ không để bất kỳ ai cản đường cô, dù là áp lực gia đình, sự bối rối của Hải, hay cả những bóng hình cũ như Minh.