Hạnh Phúc Không Tên

Chapter 6 — Giọt Nước Mắt Dưới Mưa Tan

Mưa vẫn rơi, nặng hạt như nỗi lòng của Hà. Hải đứng đó, ánh mắt lạc lõng nhìn cô, lời thú nhận về đứa con vẫn còn lơ lửng trong không khí ẩm ướt. Mẹ vợ cũ của anh, bà Kim, đã bỏ đi sau một tràng lời lẽ gay gắt, để lại một mớ hỗn độn cảm xúc.

"Hải à..." Hà thì thầm, giọng run run. Cô nhìn vào đôi mắt anh, tìm kiếm một tia hy vọng, một lời khẳng định nào đó. Nhưng thứ cô thấy chỉ là sự hoang mang và đau khổ.

"Anh... anh không biết nữa, Hà. Anh không biết phải làm gì cả." Hải lặp lại, giọng anh lạc đi. Anh quay lưng lại, vò đầu bứt tai trong tuyệt vọng. Cơn mưa như trút hết gánh nặng của anh, nhưng lại càng làm cho Hà cảm thấy lạnh lẽo hơn. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu của họ có thể vượt qua tất cả, nhưng giờ đây, đối diện với sự bất lực của Hải, cô cảm thấy một nỗi sợ hãi khác xâm chiếm.

Hải không thể buông tay cô, nhưng anh cũng không thể đối mặt với mẹ mình hay gánh vác trách nhiệm với đứa con sắp chào đời. Anh bị giằng xé giữa nghĩa vụ và tình cảm, giữa quá khứ và tương lai.

"Vậy còn em? Còn con của chúng ta thì sao, Hải?" Hà hỏi, giọng cô giờ đây đã pha lẫn một chút giận dữ, một chút kiên cường. Cô không thể mãi chìm đắm trong nỗi buồn. Đứa bé trong bụng là sức mạnh, là lý do để cô đứng lên.

Im lặng. Hải không trả lời. Anh chỉ biết siết chặt tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay, một nỗi đau thực tại để xua đi những thứ còn lại.

Đúng lúc đó, cô Lan bước ra từ quán cà phê, chiếc ô che cho Hà. Bà nhìn Hải với ánh mắt thông cảm nhưng cũng đầy nghiêm khắc.

"Cậu Hải, mọi chuyện đã rồi. Bây giờ cậu cần phải đưa ra lựa chọn. Đừng để người phụ nữ cậu yêu và đứa con của cậu phải chịu khổ vì sự do dự của mình." Giọng cô Lan vang lên, chắc chắn và ấm áp.

Hải ngẩng đầu lên, nhìn bà Lan, rồi lại nhìn Hà. Anh thấy đôi mắt Hà đã bớt đi sự yếu đuối, thay vào đó là một ánh lửa âm ỉ. Cô đang nhìn anh, chờ đợi. Chờ đợi anh đưa ra quyết định.

"Anh..." Hải mở miệng, nhưng rồi lại ngập ngừng. Anh nhìn xuống đất, nơi những giọt mưa đang hòa lẫn với nước mắt không thể rơi.

Bỗng nhiên, một chiếc xe hơi đen bóng lao tới, phanh gấp ngay cạnh họ. Cửa xe bật mở, và một người đàn ông bước xuống. Đó là Minh, người bạn cũ của Hải, người mà Hà từng gặp vài lần.

Minh nhìn Hà với ánh mắt phức tạp, xen lẫn sự ngạc nhiên và một chút gì đó là đau lòng. Anh nhìn Hải, rồi lại nhìn Hà, như thể đang chứng kiến một cảnh tượng không ngờ tới.

"Hà? Sao cô lại ở đây? Dưới mưa thế này? Còn... Hải?" Minh lên tiếng, sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt anh.

Hải cứng đờ người. Sự xuất hiện đột ngột của Minh khiến anh càng thêm bối rối. Anh chưa bao giờ muốn Minh biết về chuyện này. Hà cũng chết lặng, nhìn chằm chằm vào Minh, miệng há hốc không thốt nên lời.